sống lại tại cửa cục dân chính
Số chương: 58 chương + 3 ngoại truyện. Vu Đông bỗng nhiên nói với anh: "Chi bằng anh lấy tôi đi". "Cô" Hạ Phong còn tưởng rằng mình đang nghe nhầm. "Anh nhìn đi, chúng ta đang cần một người để kết hôn, đúng lúc lại có mặt ở cửa cục dân chính, lại đem theo sổ hộ khẩu nữa!
Sống lại tại cửa cục dân chính - (Chương 20) - Tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Truyện Ngôn Tình. Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính. Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng Giải. Thể loại: Truyện Ngôn Tình , Truyện Sủng , Truyện Trọng Sinh. Nguồn: Editor: Yuuki. Tình trạng: Hoàn Thành. Lượt đọc: 18953. Cập nhật: 06/02/2021.
Sáng 19/10, tại Trụ sở Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính, Trưởng Ban Chỉ đạo cải cách hành chính của Chính phủ (BCĐ) đã chủ trì họp Phiên thứ hai của BCĐ để đánh giá kết quả công tác 9 tháng năm 2022, triển khai nhiệm vụ những tháng cuối năm 2022
Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính. Đánh giá: 9.1/10 từ 399 lượt. Danh sách chương Truyện Yêu Thích. Đọc Truyện. Bạn đang theo dõi câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào qua tác phẩm Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính của tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải. "Nếu không thì chúng
Đọc Truyện Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính Tác giả: Bạo Táo Đích Bàng Giải Thể loại: NGÔN TÌNH, SỦNG, , Bạn đang theo dõi câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào qua tác phẩm Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính của tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải. "Nếu không thì chúng ta kết hôn đi!" Vu Đông bỗng nhiên đề
taldiahealthmi1976. Hạ Phong tăng nhiệt độ trong xe lên một ít, bên cạnh hắn là Vu Đông đang ngủ say vì đã mệt mỏi cả cửa đài phát thanh đến bệnh viện này phải đi hơn một tiếng hơn nữa đường còn trơn trượt nên có lẽ còn tốn nhiều thời gian Đông vốn là người ngủ nhiều, lại lăn lộn cả đêm nay nên cũng mệt dịp đèn đỏ, Hạ Phong cởi áo khoác của mình ra khoác thêm cho Vu Đông hơi lật người lại, để mặt mình hướng về phía Hạ Phong. Hạ Phong thấy khuôn mặt đỏ bừng khi ngủ của Vu Đông thì nhịn không được cười dịu buổi sáng giờ đi làm thì xe cộ rất đông đúc nhưng trong xe lại vô cùng yên lặng, làm cho người ta có cảm giác năm tháng tốt đẹp vô thế giới này có ngàn vạn người, nhưng chỉ có mình em làm cho anh vừa thấy thì đã vui vẻ từ tận đáy Phong bỗng nhiên hiểu được ý nghĩa của câu nói chậm rãi chạy đến dưới lầu khu nhà, mặc dù hơi luyến tiếc khi phải đánh thức Vu Đông nhưng Hạ Phong biết ngủ trong xe cũng không được thoải mái cho lắm.“Vu Đông!” Hạ Phong nhẹ nhàng Đông không hề hay biết gì mà tiếp tục ngủ say.“Vu Đông, dậy dậy, về đến nhà rồi!” Hạ Phong nhẹ nhàng đẩy đẩy Vu Đông.“Ư?” Vu Đông mơ mơ màng màng mở mắt ra rồi nhìn thoáng qua Hạ Phong sau đó thì lập tức nhắm mắt lại, giọng nói có chút khô khốc “Em buồn ngủ quá...”“Dậy nào, về phòng ngủ.” Hạ Phong hơi buồn cười nhìn Vu Đông không chịu đứng lên.“Ư ~~” Vu Đông nói giọng mũi, “Em buồn ngủ mà ~”Vậy là không định thức dậy rồi, Hạ Phong lắc đầu, cúi người cởi dây an toàn của Vu Đông ra sau đó bước xuống xe dự định ôm Vu Đông lên Phong sợ Vu Đông lạnh nên che kĩ người Vu Đông lại bằng chiếc áo khoác của mình lúc nãy rồi một tay ôm chân Vu Đông, một tay ôm vai nhẹ nhàng ôm người vào trong ngực Đông vẫn còn ngủ nên vô ý thức vùi đầu vào cổ Hạ Phong đột nhiên bị nóng, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi, hắn đặt Vu Đông vào lại xe rồi dùng tay sờ sờ trán của Vu ràng khác với độ ấm của người bình thường, Vu Đông đã bị sốt!Chết tiệt!Hạ Phong cột đai an toàn lại cho Vu Đông rồi lên xe nhanh chóng chạy đến bệnh đến được bệnh viện thì Hạ Phong nhanh chóng ôm Vu Đông chạy vào phòng cấp cứu.“Bác sĩ Hạ, có chuyện gì vậy?” Y tá trưởng Lưu thấy Hạ Phong ôm một người vội vàng chạy vào thì lo lắng hỏi.“Y tá trưởng Lưu, giúp tôi tìm một cái giường!” Hạ Phong sốt ruột nói.“À, được!” Y tá trưởng Lưu vẫy tay một cái thì nhanh chóng có một y tá đẩy giường lại đây rồi đẩy Vu Đông vào phòng chốc lát sau bác sĩ chuyên gia nội khoa Lý Thụy Dân vô cùng lo lắng chạy đến.“Khoa trưởng Lý.” Hạ Phong sắc mặt sốt ruột hô.“Đừng lo lắng quá, để tôi nhìn thử trước đã.” Khoa trưởng Lý trấn tra từng bước xong thì khoa trưởng Lý bắt đầu ghi đơn thuốc cho Vu Đông rồi bảo y tá truyền nước biển cho Vu trưởng Lý viết xong đơn thuốc thì đưa cho y tá đang trực ban sau đó nhìn thoáng qua Hạ Phong rồi nói “Cô gái này là gì của cậu vậy?”“A?” Hạ Phong đang lo lắng cho Vu Đông nên khi nghe vậy thì hơi sửng sốt nhưng sau đó vẫn thành thật trả lời “Vợ của tôi.”“Cậu kết hôn rồi?” Khoa trưởng Lý lập tức kinh ngạc, Hạ Phong chính là người đàn ông độc thân có giá trong bệnh viện, có vô số y tá nhìn chằm chằm nhưng ông chưa bao giờ nghe được chuyện anh ta đã kết hôn?Y tá trưởng đứng kế bên nghe vậy cũng bị hoảng sợ, xem ra ban y tá lại khóc lóc thảm thiết một trận rồi.“Đúng vậy, mới chỉ đi đăng kí thôi, vẫn chưa tổ chức hôn lễ.” Hạ Phong nói.“Hèn gì, tôi đang hỏi tại sao kết hôn mà vẫn chưa mời mọi người đấy!” Khoa trưởng Lý biểu hiện trên mặt một cách rõ ràng câu 'thì ra là vậy'.“Đến lúc đó nhất định sẽ mời ngài, ngài nhất định phải đến đó.” Hạ Phong cười nói.“Chuyện đó là chắc chắn rồi!” Khoa trưởng Lý cười trêu, “Trách không được chỉ là một cơn bệnh nhẹ lại làm cho cậu khẩn trương như vậy. Lúc nãy y tá chạy đến kêu tôi làm tôi còn tưởng là có chuyện gì lớn nữa đấy.”“A... Thật là làm phiền ngài rồi!” Hạ Phong tự nhiên nghe ra ẩn ý trong lời nói của khoa trưởng Lý, Vu Đông không có vấn đề gì lớn.“Được rồi, dù sao thì quan tâm quá sẽ bị loạn. Cô ấy không có vấn đề gì đâu, chỉ là phong hàn nên gây sốt lại cộng thêm mệt mỏi, tỉnh dậy sẽ không sao. Tôi đã ghi đơn thuốc rồi, cầm thuốc về uống là ổn.” Khoa trưởng Lý nói.“Vâng, cám ơn khoa trưởng Lý.”Hạ Phong lại ngồi ở trước giường Vu Đông một lát, hắn thấy Vu Đông ngủ say quá nên chỉnh chỉnh lại đầu tóc của Vu Đông, đắp kĩ chăn lại cho cô rồi mới đứng dậy ra ngoài.“Y tá trưởng Lưu, phiền ngài chăm sóc cô ấy một ít.” Hạ Phong bước đến bàn y tá nói với y tá trưởng Lưu.“Người nhà của người trong bệnh viện chúng ta đương nhiên sẽ chăm sóc kĩ rồi, yên tâm đi.” Y tá trưởng Lưu nói.“Đợi đến lúc cô ấy tỉnh thì làm phiền chị gọi điện thoại cho tôi.” Hạ Phong không yên tâm lắm nên còn bổ sung thêm.“Yên tâm đi!” Y tá trưởng Lưu cười mập Phong hơi ngượng ngùng, nói lời cảm ơn xong liền đi khoa ngoại.“Lưu tỷ, cô gái lúc nãy là bạn gái của bác sĩ Hạ sao?” Một cô y tá bà tám hỏi.“Không phải bạn gái.” Y tá trưởng Lưu lắc đầu.”Vậy thì tốt rồi, lúc nãy có rất nhiều người hỏi em cô ấy có phải bạn gái của bác sĩ Hạ không, bọn em đều đang khẩn trương hồi lâu đó.” Cô y tá che lại ngực, vẻ mặt an tâm nói.“Chị nói thật nhé, mấy đứa tụi em làm gì cứ suốt ngày mơ tưởng bác sĩ Hạ thế hả, người ta có thể coi trọng mấy em sao?”“Lưu tỷ, vậy là chị không hiểu rồi. Soái ca chính là của mọi người, chỉ cần soái ca chưa kết hôn thì mọi người đều có thể mơ tưởng đó.”“Vậy thì mấy đứa có thể dừng mơ rồi.” Y tá trưởng Lưu chỉ vào phòng bệnh nói, “Cô gái xinh đẹp lúc nãy không phải là bạn gái của bác sĩ Hạ mà là vợ.”“Cái gì?” Cô nàng y tá này lập tức tru lên, chấn động cả người rồi vội vàng cúi đầu thảo luận với đồng nghiệp trong diễn đàn, trong lúc nhất thời, diễn đàn đều là tiếng khóc ai sao người đàn ông tốt đều kết hôn sớm như vậy chứ?Trong văn phòng khoa Nhất Phàm đang xem tin tức, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Hạ Phong bước vào nên ánh mắt Thiệu Nhất Phàm lập tức sáng lên, vội vàng đến gần bà tám nói “Hạ Phong, Hạ Phong. Vu Đông lên tin tức rồi.”“Tin tức gì?” Hạ Phong nghi hoặc.“Đây nè, cậu xem, cậu xem đi...” Thiệu Nhất Phàm kéo Hạ Phong đến trước máy tính rồi click mở một trang tức miêu tả tai nạn xe buýt tối hôm qua và còn thuyết minh một cách rõ ràng việc tất cả các tài xế xe taxi tự phát cứu trợ những người bị thương.“Theo tin tức nói là có người nghe gọi điện thoại đến radio thuyết minh tình huống, sau đó Vu Đông trực tiếp thông qua phát sóng trực tiếp kêu gọi các tài xế taxi, làm cho bọn họ tự phát cứu trợ và đã cứu rất nhiều người.” Thiệu Nhất Phàm kích động nói, “Cậu xem tấm ảnh này đi, trước cửa bệnh viện đều là xe taxi, trường hợp hôm qua nhất định là rất đồ sộ.”“Hôm qua vì sao không phải là ca đêm của tớ chứ. Nếu như vậy thì tớ đã có thể nghe Vu Đông phát sóng rồi.” Thiệu Nhất Phàm vẻ mặt tiếc Phong xem tin tức xong thì trở lại chỗ ngồi của mình rồi trực tiếp mặc chiếc áo blouse trắng Nhất Phàm lúc này mới phản ứng lại, lúc nãy Hạ Phong mặc áo sơ mi bước vào “Sao cậu chỉ mặc chiếc áo sơ mi đã đi làm rồi? Áo khoác của cậu đâu?”Hạ Phong hồi ức lại một lát rồi nói “Ở trong phòng bệnh.”“Phòng bệnh? Cậu đã đi kiểm tra phòng rồi à?” Thiệu Nhất Phàm kỳ quái nói.“Vu Đông bị sốt, tớ mới đưa cô ấy đến đây nên để quên áo khoác ở đó rồi.” Hạ Phong giải thích.“Thần tượng của tớ bị sốt?” Thiệu Nhất Phàm kinh ngạc nói.“Thần tượng của cậu?” Hạ Phong liếc nhìn Thiệu Nhất Phàm một cái.“Đúng vậy, từ hôm nay trở đi Vu Đông sẽ là thần tượng của tớ.” Thiệu Nhất Phàm vẻ mặt nghiêm trang nói.“Cậu vui vẻ là được rồi!” Hạ Phong mặc kệ Thiệu Nhất Phàm, cầm ống nghe bệnh rồi định đi kiểm tra ngủ lần này của Vu Đông rất sâu, lúc cô tỉnh lại đã là sáu giờ khái đã ngủ được một Đông mờ mịt nhìn bốn phía, hồi lâu sau cô mới phản ứng lại là mình đang ở bệnh viện. Chiếc ghế bên cạnh có treo một cái áo khoác lông đen, Vu Đông biết được nó là áo của Hạ cô lại đến bệnh viện rồi?“Tỉnh rồi?” Y tá trưởng Lưu thấy Vu Đông tỉnh dậy thì bước vào sờ sờ trán Vu Đông, “Có vẻ như cơn sốt đã lùi rồi, nhưng vẫn phải đo nhiệt độ cơ thể thêm lần nữa.”“Hạ Phong đâu?” Vu Đông tá trưởng thấy giọng nói của Vu Đông hơi khô khốc nên rót cho cô một ly nước.“Cám ơn chị!” Vu Đông nhận lấy ly nước rồi nói lời cảm ơn.“Bác sĩ Hạ đã đến đây vài lần nhưng thấy cô vẫn còn đang ngủ nên đã đi rồi.” Y tá trưởng Lưu nói, “Cô đừng vì vậy mà trách cậu ta, bác sĩ đều bận cả.”“Tôi biết!” Vu Đông cười cười.“Vừa nhìn thì biết cô là một cô gái tốt, biết suy nghĩ cho người khác. Hèn gì bác sĩ Hạ lại lo lắng cho cô đến vậy!” Y tá trưởng Lưu bỗng nhiên cười nói.“A?”“Buổi sáng lúc cậu ta đưa cô tới thì đều làm chúng tôi hoảng sợ, thậm chí còn làm kinh động đến khoa trưởng của chúng tôi nữa. Cuối cùng khoa trưởng đến đây kiểm tra thì chỉ là một bệnh nhỏ nên làm bác sĩ Hạ rất xấu hổ.” Y tá trưởng Lưu nói đến đây thì nhịn không được cười.“Thật sao?” Vu Đông thật sự rất kinh tá trưởng Lưu thấy biểu tình của Vu Đông thì tưởng là cô không tin vì vậy tiếp tục khuyên nhủ “Đương nhiên là thật rồi. Bác sĩ ở bệnh viện mỗi người đều phải chữa bệnh cứu người nên dành rất ít thời gian cho người nhà nhưng điều đó cũng không có nghĩa là họ không quan tâm đến người nhà của mình.”“A?” Vu Đông không biết tại sao y tá trưởng Lưu lại nói điều này nên lập tức nghi hoặc.“Cô đừng hiểu lầm bác sĩ Hạ, cậu ta thật sự rất lo lắng cho cô!”“Tôi biết mà, cám ơn chị!” Cuối cùng thì Vu Đông cũng hiểu ý của y tá trưởng, thật là một hiểu lầm thú vị!“Tôi giúp cô gọi cho bác sĩ Hạ nhé!”“Không cần đâu, tôi không sao. Chị cứ để anh ấy làm việc đi.” Vu Đông từ chối nói.“Vậy thì không được rồi, bác sĩ Hạ đã dặn dò tôi vài lần, bảo nếu cô tỉnh lại thì nhất định phải báo cho cậu ta.” Y tá trưởng nhìn nhiệt kế của Vu Đông, “Nhiệt độ cơ thể rất bình thường, lát nữa nhớ uống thuốc là được.”Vu Đông gật tá trưởng Lưu đi ra Đông lấy di động ra xem thử, trên đó có vài cuộc gọi nhỡ, có đài phát thanh gọi, có Hướng Hiểu Nguyệt gọi. Vu Đông nghĩ nghĩ rồi khoác áo đi đến hoa viên của bệnh viện gọi điện thoại, cô sợ gọi điện thoại trong phòng sẽ làm ảnh hưởng đến thiết bị của bệnh viện.“Giám đốc Mã, thật xin lỗi, di động của tôi để ở chế độ im lặng nên không chú ý đến việc ngài đã gọi đến.” Vu Đông trả lời cuộc gọi của giám đốc Mã trước.“Thì ra là vậy, không sau đâu.”“Ngài tìm tôi có việc gì vậy?”“À, không phải là chuyện lớn gì. Hôm nay lãnh đạo đài biết hôm qua cô đã làm một việc tốt nên muốn khen ngợi cô thôi.” Giám đốc Mã nói.“Lãnh đạo quá khách khí rồi.” Vu Đông suy nghĩ một lát thì biết chuyện cứu trợ hôm qua đã được lãnh đạo đài biết đến.“Làm chuyện tốt thì đương nhiên phải được khen ngợi rồi. Như vậy đi, chiều mai cô đến đài phát thanh nhé!” Giám đốc Mã nói.“Vâng.”Vu Đông cúp điện thoại xong thì lại gọi cho Hướng Hiểu Nguyệt.“Hiểu Nguyệt, việc lồng tiếng của phòng làm việc đã đến đâu rồi?” Vu Đông hỏi.“Tớ và Hân Hân đã làm xong hết rồi, yên tâm đi.” Hướng Hiểu Nguyệt nói, “Hôm nay cậu đang bận việc gì mà không nhận điện thoại hả?”“Tớ bị sốt rồi, đang ở bệnh viện.”“Cái gì? Bây giờ cậu sao rồi? Tớ đến bệnh viện thăm cậu.” Hướng Hiểu Nguyệt kích động nói.“Không cần đâu, Hạ Phong ở đây rồi.”“Vậy được rồi!” Hướng Hiểu Nguyệt còn nói thêm, “Tớ sẽ không quấy rầy thế giới hai người của cậu đâu.”Vu Đông cười cười cúp điện Đông trở lại phòng bệnh thì thấy Hạ Phong đã ở bên trong. Hạ Phong thấy Vu Đông trở về thì cau mày oán trách nói “Em mới khỏi bệnh xong thì đã chạy lung tung rồi.”Hạ Phong nói xong thì kéo tay Vu Đông rồi cầm bàn tay lạnh lẽo của cô nói “Sao tay em lạnh thế hả?”“Em ra ngoài gọi điện thoại.” Vu Đông giải thích.“Em đã quên vì sao em bị bệnh rồi à.” Hạ Phong không đồng ý nói.“Em sai rồi.” Vu Đông biết Hạ Phong đang quan tâm cô nên cảm thấy rất chột dạ.“Em đó...” Hạ Phong vẻ mặt 'không biết nên xử lý em thế nào nữa'.“Hì hì...” Vu Đông thấy Hạ Phong không tức giận thì ngây ngô cười.“Em đói bụng rồi đúng không.” Hạ Phong biết Vu Đông đã chưa ăn gì một ngày nên chắc chắn đã đói rồi.“Ừ ừ!” Vu Đông gật gật đầu.“Anh dẫn em đi ăn.” Hạ Phong giúp Vu Đông kéo dây kéo áo khoác lên rồi cầm tay cô ra khỏi phòng theo đường đi đều có y tá đánh giá hai người nhưng Hạ Phong luôn nắm lấy tay Vu Đông, chưa từng bỏ tay này phảng phất có ma lực vậy, Vu Đông nghĩ, chẳng sợ con đường phía trước tràn đầy bụi gai nhưng chỉ cần anh vẫn luôn nắm tay em thì em sẽ luôn bước cùng anh.“Em đang nghĩ cái gì vậy?” Hạ Phong bất đắc dĩ nhìn lại người nào đó bắt đầu ngây ngốc.“Nghĩ về anh!”Hạ Phong chớp chớp mắt sau đó chậm rãi nở nụ cười, hắn xoa đầu Vu Đông rồi sủng ái nói “Đồ ngốc!”...Thiệu Nhất Phàm đang đứng đằng sau hai người năm mét, nhịn không được ở trong lòng điên cuồng thét gào “Trời ạ, nếu tớ không phải anh em tốt của cậu thì tớ nhất định sẽ chúc cậu mau chia tay!”
Đánh giá từ 573 lượt Bạn đang theo dõi câu chuyện ngôn tình sủng ngọt ngào qua tác phẩm Sống Lại Tại Cửa Cục Dân Chính của tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải.“Nếu không thì chúng ta kết hôn đi!” Vu Đông bỗng nhiên đề nghị.“Cô…” Hạ Phong đã cho rằng hắn nghe nhầm.“Anh xem bây giờ anh cũng muốn tìm người kết hôn ý xuân hòa hợp để làm mẹ anh yên tâm mà tôi cũng muốn kết hôn, hơn nữa chúng ta cũng đang đứng trước cửa cục dân chính, đều mang sổ hộ khẩu. Quan trọng nhất là chúng ta đều mới chia tay.” Vu Đông nói, “Đây là duyên phận đó!”Cho đến khi rời khỏi cục dân chính, tay cầm giấy kết hôn Hạ Phong vẫn chưa phản ứng lại được, hắn đã kết hôn rồi sao?Ở cửa cục dân chính nhặt một cô vợ? Truyện hay diễn biến ra sao, mời bạn đón đọc.
Tên truyện Sống lại tại cửa cục dân chính Tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải Nguồn convert wikidich Editor Yuuki Bìa PhThu02 Số chương 61 chương Tình trạng Hoàn thành Thể loại ngôn tình, hiện đại, trùng sinh, ngọt sủng, ấm áp, nhẹ nhàng. Truyện chỉ được đăng ở diendanlequydon và wattpad của mình, vui lòng không mang đi nơi khác. Giới thiệu "Nếu không thì chúng ta kết hôn đi!" Vu Đông bỗng nhiên đề nghị. "Cô..." Hạ Phong đã cho rằng hắn nghe nhầm. "Anh xem bây giờ anh cũng muốn tìm người kết hôn để làm mẹ anh yên tâm mà tôi cũng muốn kết hôn, hơn nữa chúng ta cũng đang đứng trước cửa cục dân chính, đều mang sổ hộ khẩu. Quan trọng nhất là chúng ta đều mới chia tay." Vu Đông nói, "Đây là duyên phận đó!" Cho đến khi rời khỏi cục dân chính, tay cầm giấy kết hôn Hạ Phong vẫn chưa phản ứng lại được, hắn đã kết hôn rồi sao? Ở cửa cục dân chính nhặt một cô vợ? Tên truyện Sống lại tại cửa cục dân chính. . Tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải. . Tên truyện Sống lại tại cửa cục dân chính Tác giả Bạo Táo Đích Bàng Giải Nguồn convert wikidich Editor Yuuki Bìa PhThu02 Số chương 61 chương Tình trạng Hoàn thành Thể loại ngôn tình, hiện đại, trùng sinh, ngọt sủng, ấm áp, nhẹ nhàng. Truyện chỉ được đăng ở diendanlequydon và wattpad của mình, vui lòng không mang đi nơi khác. Giới thiệu "Nếu không thì chúng ta kết hôn đi!" Vu Đông bỗng nhiên đề nghị. "Cô..." Hạ Phong đã cho rằng hắn nghe nhầm. "Anh xem bây giờ anh cũng muốn tìm người kết hôn để làm mẹ anh yên tâm mà tôi cũng muốn kết hôn, hơn nữa chúng ta cũng đang đứng trước cửa cục dân chính, đều mang sổ hộ khẩu. Quan trọng nhất là chúng ta đều mới chia tay." Vu Đông nói, "Đây là duyên phận đó!" Cho đến khi rời khỏi cục dân chính, tay cầm giấy kết hôn Hạ Phong vẫn chưa phản ứng lại được, hắn đã kết hôn rồi sao? Ở cửa cục dân chính nhặt một cô vợ?
Hạ Phong lại đến phòng hồi sức nhìn mẹ hắn một lần nữa, kiểm tra tất cả các thiết bị theo dõi xem có bình thường không rồi mới ra ngoài. Y tá trưởng Lưu tỷ thấy Hạ Phong cứ cách một tiếng lại đến một lần thì nhịn không được nói "Bác sĩ Hạ cứ yên tâm đi, ở đây đều có chúng tôi nhìn kĩ mà. Có tình huống bất thường gì thì chúng tôi nhất định sẽ thông báo cho, không cần phải chạy ngược chạy xuôi liên tục vậy đâu." "Lưu tỷ, không phải tôi không yên tâm mọi người, chỉ là..." Hạ Phong đang định giải thích thì Lưu tỷ cười nói "Được rồi, chúng tôi đều biết bác sĩ Hạ là người hiếu thảo mà." Hạ Phong ngượng ngùng cười "Vậy mọi người làm việc tốt nhé, tôi đi trước." Lúc này Hạ Phong vừa về đến phòng trực ban thì Thiệu Nhất Phàm cũng từ phòng bệnh trở lại. "Không phải hôm nay là ngày cậu làm việc ca sáng sao?" Hạ Phong thấy Thiệu Nhất Phàm nên kinh ngạc hỏi. "Là tại tên nhóc Lý Nghĩa đó. Hắn muốn cùng bạn gái đi xem phim nên nhờ tớ làm giúp." Thiệu Nhất Phàm nói "Với lại tớ là một người đàn ông độc thân, nếu về ký túc xá cũng chỉ ngủ nên mới ở đây." Hạ Phong nghe xong cười nói "Hồi trước lúc cậu hẹn hò thì tớ cũng phải trực ban thế cậu suốt đấy thôi." "Chúng ta hai anh em tính toán như vậy làm gì. Lúc trước cậu cùng An An..." Thiệu Nhất Phàm vừa nhắc đến 'An An' mới nhớ ra một chuyện khác "Đúng rồi, lúc nãy An An vừa mới gọi cho tớ, hỏi chuyện của mẹ cậu, tớ cùng cô ấy nói việc bác đã phẫu thuật thành công." "Ừ." Thiệu Nhất Phàm thấy phản ứng lạnh nhạt của Hạ Phong thì có chút không xác định nên hỏi "Hai người thật sự chia tay rồi à?" "Chia tay rồi." Hạ Phong nhìn thoáng qua Thiệu Nhất Phàm nói "Về sau chuyện của tớ đừng nói với cô ấy nữa, cũng không cần thế cô ấy đưa tin cho tớ." "Không cần phải rõ ràng như vậy chứ." Thiệu Nhất Phàm khuyên nhủ "Nhiều năm tình cảm như vậy nói bỏ là bỏ được sao, lại nói cậu thích cô ấy nhiều thế nào tớ luôn biết mà." Hạ Phong rũ mắt suy nghĩ một lát, biết tâm tư của hắn không thể gạt được Thiệu Nhất Phàm nhưng đã đi đến bước này thì hắn đã không nghĩ đến chuyện hối hận. Hạ Phong lấy mắt kính ra, nhìn Thiệu Nhất Phàm, dùng giọng điệu nghiêm túc nói "Nhất Phàm, tớ đã kết hôn!" "Cái... cái gì?" Với ánh mắt nghiêm túc của Hạ Phong thì Thiệu Nhất Phàm tin ngay. Hạ Phong nói một lần từ đầu đến đuôi sự việc xảy ra vào ngày bảy tháng bảy trước cửa cục dân chính. "Cậu không nói giỡn chứ?" Thiệu Nhất Phàm không muốn tin vào câu chuyện thái quá vừa mới được kể. Hạ Phong mở ngăn kéo bàn công tác ra, thấy giấy kết hôn ở bên trong, do hôm đó đưa ba mẹ xem rồi tiện tay để vào đây, liền nói "Vừa lúc nó ở đây, cậu nhìn đi." Thiệu Nhất Phàm mở ra vừa nhìn thì thấy thời gian, địa điểm, nhân vật, dấu mộc, và cả giấy đều rất thật. "Cậu thật sự nhặt được một cô vợ?" Thiệu Nhất Phàm nhịn không được nói to lên. "Nhỏ giọng lại." Hạ Phong nhíu mày "Chuyện này ba mẹ tớ cũng không biết, họ còn tưởng là tớ kết hôn với An An. Cũng may là họ chưa thấy An An bao giờ nên An An là ai cũng chẳng sao." "Nhưng cậu cũng không thể làm vậy được." Thiệu Nhất Phàm thực sự nghĩ không ra, "Cậu sao có thể tìm một cô gái lạ hoắc rồi kết hôn, cậu không sợ là kẻ lừa đảo sao?" "Tớ có gì để lừa chứ?" "Cậu có nhà, có xe, có tiền gửi ngân hàng, là sinh viên đại học y tài năng, là bác sĩ thanh niên ưu tú tại bệnh viện này. Cậu không biết là mấy y tá ở ngoài hận không thể cưa đổ cậu." Thiệu Nhất Phàm nói, "Vu Đông là ai? Ngoại trừ cái tên thì cậu còn biết cái gì? Bằng cấp, nghề nghiệp, quê quán?" Hạ Phong nghĩ một lát thì nói "Cô ấy vừa tốt nghiệp đại học." "Tốt nghiệp trường nào? Chuyên ngành gì?" Thiệu Nhất Phàm vừa nhìn biểu tình của Hạ Phong thì biết hắn không biết gì cả, "Cậu không biết đúng không, cậu là kẻ ngốc à!" "Mau đi ly hôn đi, không nói giỡn đâu." Thiệu Nhất Phàm nói, "Vừa lúc bác ấy đã phẫu thuật thành công nên cậu cũng không cần lo lắng nữa." "Tớ không giỡn." Hạ Phong nhớ đến hôm đó Vu Đông ngồi ở bậc thang trước cửa cục dân chính khóc đến ngất đi thì nói "Tớ tin là cô ấy không phải người xấu." "Tốt tốt, cho dù cô ây không phải kẻ lừa đảo thì không lẽ cậu định cùng cô ấy sống cả đời này sao, đây chính là chuyện cả đời đó." Thiệu Nhất Phàm lo lắng, "Cậu không sợ cô ấy chỉ vì mới chia tay bạn trai, đang đau lòng thì thấy cậu, biết cậu có nhà, có xe, là người có tiềm lực thì cố ý ăn vạ cậu sao?" Thiệu đồng chí à, ở một mức độ nào đó thì cậu đã biết được chân tướng rồi đó. Hạ Phong nghĩ rồi nói "Cho dù thật là như vậy thì tớ cũng không có mất gì mà." "Sao không mất. Có thể là cô ấy nghĩ thông qua cậu lấy được hộ khẩu ở đây, hoặc lúc ly hôn thì lấy nhà của cậu!" Thiệu Nhất Phàm kích động. "Cậu xem phim nhiều quá rồi!" "Phim cái gì mà phim. Đây là trường hợp thường thấy trong xã hội và pháp luật đó." "Vậy thì cho cô ấy." Hạ Phong nghĩ rồi nói một cách không sao hết. "Cho cô ấy? Anh em, cậu hào phóng thế? Vậy sao cậu không cho tớ hả, tớ không có nhà ở Thân thành đâu. Vì nhà tớ nguyện ý cùng cậu kết hôn đó, cậu nghĩ sao hả?" "Vu Đông cùng tớ kết hôn có thể làm mẹ tớ vui. Còn cậu cùng tớ kết hôn sẽ làm mẹ tớ tức chết." Hạ Phong trợn mắt nói. "Vậy cậu nghĩ làm thế nào bây giờ?" Hạ Phong ngẩn người, lúc này mới phát hiện từ hồi kết hôn vẫn chỉ lo lắng cuộc phẫu thuật của mẹ hắn mà thôi, chưa từng nghĩ đến vấn đề sau này. Lúc này nghĩ đến thì mới biết hắn chẳng có dự định gì cả, vì vậy chậm rãi nói "Thuận theo tự nhiên thôi!" "Thuận theo tự nhiên?" Thiệu Nhất Phàm khó hiểu nói. "Tớ chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này. Nhưng nếu đã kết hôn thì dù bắt đầu theo kiểu qua loa thì tớ cũng chẳng muốn kết thúc theo đúng kiểu đó đâu." Hạ Phong cười nói "Tất cả cứ giao cho thời gian đi." "Cậu... cậu đã có chút thích cô ấy rồi phải không?" Bởi vì tình cảm của ba mẹ Hạ Phong vẫn luôn tốt đẹp nên từ nhỏ Hạ Phong đối với hôn nhân rất có sự khát khao, vậy nên hắn tuyệt đối sẽ không cùng một cô gái mà hắn không thích tạo thành gia đình. Hạ Phong hồi ức lại những ngày cùng Vu Đông sống chung một nhà, tuy có nhiều lúc dở khóc dở cười nhưng cũng không chán ghét, nhưng nói đến thích thì... "Chắc là thích đó!" Hạ Phong có chút không chắc chắn nói. Thiệu Nhất Phàm kinh ngạc há to miệng, chỉ vào Hạ Phong và bắt đầu nói năng lộn xộn "Cậu... Không thể tin được, cậu so với tớ còn tra hơn nữa... Mới chia tay An An được mấy ngày thì cậu đã có mục tiêu mới, cũng không đúng... Hẳn là vừa chia tay đã có rồi..." Hạ Phong lười phản ứng hắn, xem thời gian thì dự định đến phòng cấp cứu nhìn thử. Sáng hôm sau, Vu Đông kêu taxi đi bệnh viện, thuận đường nên mua cháo dưỡng dạ dày cho ba Hạ và Hạ Phong. Tuy ca phẫu thuật của mẹ Hạ đã thành công nhưng hai ngày đầu vẫn phải ở lại phòng hồi sức để quan sát. Đến khi trạng thái của mẹ Hạ đã ổn, được đưa về phòng bệnh bình thường thì Vu Đông cũng bắt đầu đi làm ngày đầu tiên ở đài phát thanh. Vì là một tiết mục mới cộng thêm phát vào buổi đêm nên người nghe không nhiều, cả đêm một chiếc điện thoại gọi đến cũng không có, tin nhắn gửi đến đều là yêu cầu bài hát. Nhưng Vu Đông cũng không để ý lắm, chỉ tự nói những điều bản thân muốn nói, phát những bài hát cô thích và còn có vẻ rất thích chí nữa. Ngày tháng buổi sáng đi thăm mẹ Hạ ở bệnh viện, buổi tối đi làm ở đài truyền hình cứ trôi qua một cách nhanh chóng, thoáng cái đã qua nửa tháng. Hôm nay là ngày mẹ Hạ xuất viện. Bởi vì sức khỏe của mẹ Hạ không tốt lắm và để điều dưỡng tốt hơn nên Hạ Phong đã giúp ba mẹ Hạ đặt viện điều dưỡng Hải Nam. Vì thế nên vừa xuất viện thì cũng không cần về nhà nữa, Hạ Phong đã thu xếp đủ hết cả, cùng Vu Đông đưa ba mẹ Hạ đến sân bay. Đại sảnh chờ máy bay. Mẹ Hạ nhìn con trai con dâu trước mặt, đặc biệt là con dâu. Trải qua nửa tháng tiếp xúc với nhau thì mẹ Hạ càng vừa lòng Vu Đông hơn. Lúc đầu nghĩ Vu Đông còn nhỏ nên sẽ không được cẩn thận, thế nhưng nửa tháng qua con dâu mỗi ngày đều tới thăm mình, mang quà cho hai người theo nhiều cách. Nhưng quan trọng nhất chưa bao giờ quên đưa cơm cho Hạ Phong. Người biết quan tâm con trai mình thì so với người chỉ biết quan tâm mình còn làm mẹ Hạ vừa lòng hơn. "Mẹ đã nói là ở nhà nghỉ ngơi là được, con cứ khăng khăng phải đặt viện điều dưỡng gì gì đó nữa." Mẹ Hạ oán trách, "Còn muốn mẹ đi Hải Nam ở hơn nửa năm nữa, ở nhà không phải tốt hơn sao, đi lại phí tiền." "Mẹ à, khí hậu ở Hải Nam sẽ thích hợp nghỉ ngơi, điều dưỡng hơn." Hạ Phong khuyên nhủ. "Hai chúng ta đã nuôi nó lâu như vậy rồi, tốn chút tiền có sao đâu?" Ba Hạ lại đối với chuyến đi này rất vừa ý, thế giới hai người đó. "Ông thì biết cái gì, con trai chúng ta cũng đã lập gia đình rồi." Mẹ Hạ nắm tay Vu Đông rồi nói "Đông Đông à, sau này bảo Hạ Phong đem tiền đưa cháu, trong nhà đều phải là phụ nữ giữ tiền." "Bác à, cho dù cháu giữ tiền thì viện điều dưỡng này cũng phải đặt đó!" Vu Đông nói. "Nghe đi, miệng này nói thật hay." Mẹ Hạ giọng nói biến đổi "Đông Đông à, mặc dù tiệc cưới vẫn chưa làm nhưng hai đứa cũng đã đăng kí rồi, vậy chừng nào con mới sửa cách xưng hô thế!" Vu Đông nhìn Hạ Phong một cái, Hạ Phong thì sửng sốt "Mẹ, mẹ làm người ta sửa cách xưng hô thì mẹ có chuẩn bị bao lì xì chưa thế?" "Ai nói mẹ chưa chuẩn bị?" Nói xong thì nhìn ba Hạ một cái, ba Hạ lấy trong túi ra hai bao lì xì. Hạ Phong lập tức xấu hổ nhìn thoáng qua Vu Đông, không còn lời nào để nói nữa. Vu Đông chớp mắt, biết nghe lời phải mà sửa cách xưng hô, một tiếng 'ba mẹ' vừa ra dỗ mẹ Hạ mặt mày vui vẻ, ba Hạ cũng đầy vẻ từ ái. Trên tay là hai bao lì xì to nên Vu Đông cũng vui vẻ. Hạ Phong thấy ba người ở chung vui vẻ nên khóe miệng cũng cong cong. Chờ đến khi có thông báo máy bay đi Hải Nam sắp cất cánh thì bốn người mới lưu luyến chia tay. Vu Đông và Hạ Phong nhìn dõi theo hai người đến lúc vào cổng an ninh mới thôi. "Lúc nãy cám ơn em!" Hạ Phong bỗng nhiên nói. "Cảm ơn cái gì?" Vu Đông buồn bực. Tầm mắt của Hạ Phong dừng lại ở hai bao lì xì Vu Đông đang cầm, ý gì thì không nói cũng hiểu. "Chẳng lẽ anh muốn lấy lại? Đây là ba mẹ cho em vì sửa cách xưng hô đó." Vu Đông lập tức cầm hai bao lì xì để trước ngực, bộ dáng sợ Hạ Phong cướp đi. "..." Trên trán ba đường đen của Hạ Phong đều phải xuất hiện, "Có thể có bao nhiêu tiền chứ, ai sẽ lấy của em." "Vậy là được rồi." Vu Đông lập tức yên tâm, liền mang bao lì xì bỏ vào túi. Hạ Phong ngẫm nghĩ một lát rồi nhịn không được hỏi "Bao lì xì được bao nhiêu thế?" Vu Đông cũng chưa xem qua, lại thấy Hạ Phong hỏi nên lấy bao lì xì ra xem. Bởi vì giấy làm bao lì xì hơi cứng nên chỉ sờ thì không biết có bao nhiêu. Lúc này mới mở ra thì bên trong không phải là tiền giấy mà là một tấm thẻ ngân hàng. Hai người thấy tấm thẻ thì đều ngẩn người, Vu Đông mở tiếp một cái bao lì xì khác thì đó lại là một tờ giấy. Vu Đông mặt mày khó hiểu mở ra. "Đông Đông. Lúc đầu bác muốn khi bác xuất viện sẽ tổ chức hôn lễ cho hai đứa, nhưng sức khỏe của bác lại không tốt lắm nên chỉ có thể để sau vậy. Chờ đến khi hai bác về thì cũng đã là nửa năm sau rồi, tuy cháu chưa nói gì nhưng nửa tháng qua thì hai bác đều biết cháu là một cô gái tốt. Tấm thẻ ngân hàng này là hai bác chuẩn bị cho Hạ Phong lấy vợ, trong đó tổng cộng có năm mươi vạn, tất cả đều cho cháu. Xem như là sính lễ." Sau đó là một chuỗi số, chắc là mật mã. Vu Đông đọc xong lập tức ngây ngốc, tay cầm thẻ mà phát run, cô nhìn thoáng qua Hạ Phong vẫn đang ngây ngốc thì ngay lập tức đem giấy và thẻ để vào tay Hạ Phong. "Em làm gì vậy?" "Cái này, nhiêu đây là quá nhiều..." Ở hiện tại năm mươi vạn là có thể trả góp đợt đầu một căn nhà Thân thành rồi. "Lúc nãy không phải em giữ kĩ lắm sao." Thấy Vu Đông mang bộ dạng bị kinh sợ thì Hạ Phong buồn cười nói. "Sao giống nhau được? Em đã nghĩ nhiều nhất chỉ có sáu trăm khối." Nhưng nhân gấp mấy lần thì ai chịu cho nổi chứ. "Ha ha ha...." Hạ Phong nhịn không được phải cười ra tiếng. "Anh còn cười nữa, em lấy thiệt bây giờ." "Vậy thì em cầm đi, ban đầu là của mẹ cho em mà." Hạ Phong không sao cả nói. "Mẹ anh còn nói anh phải nộp cho em thẻ lương kìa, có bản lĩnh anh đưa em luôn đi." Vu Đông không cam lòng yếu thế nói. Hạ Phong chớp mắt, lấy bóp ra, móc ra một tấm thẻ "Thẻ lương!" "..." Chồng tôi đột nhiên chủ động nộp thẻ lương, đây là có ý gì?
sống lại tại cửa cục dân chính